Đời là một thời để đi
Tôi tính đi ngủ sớm vì mai có chuyện cần giải quyết trên chỗ làm. Bình thường thì tôi ngủ khá trễ, như đã thành thói quen, ngủ sớm dek được. Tôi tự huyễn mình rằng đọc sách có thể làm mình buồn ngủ. Đọc sách giấy dưới ánh đèn vàng thì đúng là như vậy, nhưng cầm cái tablet đọc ebook thì còn khó ngủ hơn, mà chuyện của Kapucinsky lại làm tôi tỉnh như sáo. Thôi đành vậy, tôi dậy bật laptop gõ vài dòng lảm nhảm về ngày xưa. * Xe bắt đàu chuyển bánh thì tôi cũng bắt đầu đọc Hội hè miên man của Hemingway. Cuốn này viết về những năm tháng ông sống ở Paris. Thời đó thì Paris cũng chẳng hoa lệ gì mấy, phố xá nham nhở, đầy những khu ổ chuột, các quán rượu tồi tàn toàn những gã say khướt bốc mùi. Trong cái bóng đêm u ám đầy ẩm mốc cũ kỹ đó, bằng sự thâm nhập của mình, Hemmingway đã tìm ra một mạch chảy ngầm sức sống ẩn dấu dưới các tầng của đời sống, nó làm cho quãng đời đó của ông đầy ắp những kỷ niệm thi vị. Tôi nhìn Sài Gòn qua ô cửa kính. Những sợi dây điện nằm...