Posts

Showing posts with the label Loanh quanh

Những ngày này

Tôi đi Sài Gòn với hành trang gọn nhất có thể. Tôi đặt phòng ở một khách sạn nhỏ gần Bùi Viện cho dễ đi lại, mà hoá ra nó đã ngừng hoạt động từ lâu, có lẽ do Covid. Lúc bình thường thì khoảng thời gian này cũng ít khách. Tôi đứng ở sân bay gọi về ks không được, nửa đêm đi tìm phòng cũng ngại, tôi sang khu sân bay quốc tế tính tìm chỗ sạc pin điện thoại thì phát hiện ra bên này vừa vắng vẻ, vừa mát. Tôi quyết định ở luôn sân bay cho tới sáng rồi vào thành phố đặt ks sau. Tính tôi thích lang thang một mình, và trãi nghiệm ở sân bay một đêm làm tôi nhớ tới Tom Hank trong The Terminal. Tôi tìm tới hàng ghế vắng người, lôi kindle ra đọc về hành trình của Herodotus. Tôi đã đọc đi đọc lại cuốn này khá nhiều lần nhưng đọc xong hầu như chẳng nhớ gì, chỉ biết là nó hay bỏ mẹ thôi. Lần này đọc lại tôi mới phát hiện ra là đối với một cuốn sách không viết theo kiểu tuyến tính, lại đan xen quá khứ và hiện tại, không gian kéo dài như vô tận thế này thì đọc quá nhanh là rất ngu ngốc. Tôi đã không có...

Instant Happiness

Mấy hôm nay tôi đọc lại "Có một con phố vừa đi qua phố" của Đinh Vũ Hoàng Nguyên. Đây không phải truyện cũng chẳng phải tản văn mà là những mẫu vụn vặt chép lại trong cuộc sống của anh. Điểm đặc biệt là nó hài một cách vừa hóm hỉnh vừa có gì đó rất Hà Nội.  Đọc cuốn này mới hiểu sao dân Hà Nội thích chửi "Đéo" nhiều như thế, gần như thường trực trên miệng ở những người lao động. Có một khái niệm các bạn Tây gọi là Instant happiness, dịch ra có lẽ là Hạnh phúc bình dân. Ở Hà Nội, cái hạnh phúc bình dân ấy có thể là đi qua hồ Tây chợt thoáng thấy mùi sen nở, nghe được tiếng bánh khúc rao đêm, được ăn gói mỳ hảo hảo lúc 2h sáng, nói chung là dễ tìm, dễ kiếm, thậm chí mua được. Đối với tôi thì đơn giản thế thôi, nhưng một số người thì sau khi họ văng được đủ số từ "Đéo" tôi lại thấy họ vui vẻ đến kỳ lạ. Nhiều khi mình nghĩ, cuộc sống vốn đã vất vả, mà cứ đòi các bạn ăn nói văn mình thì các bạn ấy biết trút vào đâu. Tuy thế cho đến giờ, người chửi thề tôi t...

Ghi chép về thực tại số 2

1. Chỗ làm có một dự án làm trang trại ngay ngoại thành Hà Nội. Tôi trót ngồi nghe buổi thuyết trình thành ra "được" mời đi thực địa kiêm cửu vạn. Tôi không đi xe máy nên hẹn năm rưỡi sáng sẽ có một em nhân viên qua đón. Tôi thức từ hai giờ sáng, đến chỗ hẹn trước mười phút, đợi thêm 30 phút mà chả thấy em đâu. Lúc đó tôi nghĩ bụng, thôi đợi anh mày đi làm chính thức, anh sẽ chỉnh cả lũ chúng mày về mặt thời gian sau. Thật tình tôi cũng còn chưa nhớ hết tên hết mọi người, một số còn chưa gặp vì các bạn ấy đi dự án suốt, thi thoảng mới tạt qua văn phòng. Buổi hôm nay tôi muốn đi cũng để dần làm quen với mọi người. Thằng em rốt cuộc cũng tới, nó bảo do quên đồ nên phải chạy lại về nhà lấy nên đến trễ. Hai anh em tới văn phòng gặp thì gặp bé Oanh đang đợi, lát sau bạn phó giám đốc tên Vân cũng vừa tới. Bạn mời mình ăn xôi, còn dặn, ăn đi không lát nữa đói chịu không thấu. Hồi ngồi trong văn phòng, mấy đứa em đều có cảm tình với Vân, bảo tôi là chị ấy dễ chịu nhất công ty. Hôm na...

Fandanguillo

Sáng nay tôi phải đến công ty sớm, ước lượng sai thời gian nên lúc tới vẫn chưa ai mở cửa. Tôi ra quán cafe bên cạnh ngồi. Nhìn cốc cafe sữa, bàn ghế xung quanh làm tôi nhớ tới Sài Gòn những buổi sáng tháng ba, trời cũng oi oi thế này. Cũng lâu lắm rồi tôi mới uống cafe. Một đứa bạn trên Buôn Ma Thuột sau mấy năm đóng fb bỗng trồi lên hỏi tôi có uống cafe không để bạn gửi. Tôi từ chối, vì lười pha, cũng ngại mất ngủ. Nên có bạn thế này, chứ cái bọn cứ giả vờ hỏi mình có khoẻ không toàn là đãi bôi cả :)) Tối tôi mang đàn xuống chung cư, đợi mọi người tản về hết, đèn đóm tắt rồi tôi mới lôi đàn ra dợt mấy bản nhạc cũ. Tôi tập lại Milonga xem có ổn không thì thấy bài này hoá ra rất dễ, thế mà ngày xưa chẳng hiểu sao khi chơi cứ bị vướng vướng cái gì đó. Xong rồi tôi nhớ lần đầu đi học guitar. Đó là hồi hè năm lớp 10, tôi thấy trên TV đăng tin ngoài cung văn hoá có lớp dạy. Tôi xin mẹ tiền mua cây đàn guitar nhỏ rồi đăng ký học. Lớp học cũng hơn mười người gì đó, thầy dạy đến từ trường...

Vài ghi chép về thực tại

1. Tôi đạp xe lên VUUV xem một triển lãm nhỏ về kiến trúc. Một bạn rất dễ thương giới thiệu chỗ này. Tôi đọc trên fb thì thấy chỉ mở cửa từ 10h sáng đến 5h chiều, trời Hà Nội thì như sa mạc. Khi đến nơi thì áo tôi ướt đẫm mồ hôi, cứ như mới lặn từ dưới sông lên. Bộ dạng này làm tôi ngại quá, vì quán khá lịch sự lại còn đông khách. Em pha chế ở quầy nhìn tôi cười rất tươi, có lẽ vì nhận ra sự xấu hổ của tôi mà em cười còn rạng rỡ hơn nữa rồi giới thiệu đồ uống rất nhiệt tình. Nhìn tôi thì ai cũng biết tôi có thể nốc cạn hai lít nước chứ chả chơi, thế nên em tinh ý giới thiệu một ly chanh dây mát lạnh. Thế là 55k đội nón ra đi, tôi có thể hát "Tiền ơi sao đi mãi nên sông dài mênh mông". Bạn cứ rơi vào cảnh thất nghiệp khoảng một tháng thì sẽ cảm nhận được nỗi bi thương của tôi.  Tôi ngồi xuống ghế đợi, em thì nói là anh cứ ra bàn ngồi, em sẽ mang nước tới. Tôi chọn một chỗ ngồi ở xa. Chỗ nào mát lạnh thì người ta ngồi hết rồi. Em mang nước ra, tôi hỏi mật khẩu wifi rồi lo việ...

Ngày cuối ở công ty

Hôm nay là buổi cuối cùng tôi trở lại công ty. Tôi dành chút thời gian xoá đi những dữ liệu cá nhân trên máy tính, ngồi nghe vài bài nhạc trên youtube. Thuỷ nhìn thấy tôi, em chào tôi còn nhoẻn miệng cười rất tươi. Em ấy là người hướng dẫn thủ tục hồi tôi mới vào công ty. Em là một cô gái xinh xắn, hơi hiền quá, học Ngoại Thương ra mà lúc nào cũng bẽn lẽn. Mấy đứa khác trong Team thì đứa nghỉ, đứa sang đơn vị khác, chắc giờ cũng đang bận tối mặt. Tôi không muốn làm phiền ai cả. Tôi thu dọn xung quanh cho thật gọn gàng, sao cho không còn dấu vết gì của mình ở bàn làm việc nữa. Xong đâu vào đấy tôi xuống khu Cà phê chờ, mười hai giờ mới có xe về trụ sở chính trên HN. Ngồi uống Cà phê nhìn ra ngoài mới thấy mấy bụi tường vi đang mùa nở rộ. Đợt ở SG, mỗi đêm về tôi hay lẩm nhẫm hát "Một đêm bước chân về gác nhỏ, chợt nhớ đoá hoa tường vi", mà hồi đó tôi còn không biết loài hoa này trông như thế nào. Giờ thì biết rồi, cũng đẹp và thi vị đó chứ. Bỗng nhiên tôi muốn đi loanh quanh...

16/6

Chiều về, tôi ăn vội tô mỳ rồi xách cái xe đạp phi lên hướng Nguyễn Chí Thanh. Ở trong nhà lúc này là có lỗi với thời tiết: trời nắng nhẹ nhàng, mát mẻ. Tôi rẽ vào Đội Cấn rồi đi vào con đường đẹp nhất Hà Nội, đường Phan Đình Phùng. Đẹp vì nó còn giữ được những hàng cây xanh lá từ ngày xưa, vì có nhà thờ cửa Bắc, có cổng Bắc  thành Thăng Long, có biệt thự cũ từ thời Pháp nay là toà nhà Bộ Quốc Phòng. Hàng cây xanh đó che phủ gần như trọn vẹn con đường khiến mặt đường vẫn giữ được hơi nước mát mẻ sau cơn mưa nhẹ. Đây là đường một chiều song song với đường Quán Thánh có hướng ngược lại. Vì một chiều nên xe cộ đi theo một hướng, không hỗn loạn như đường hai chiều nên con đường nhìn đã đẹp lại càng đẹp. Ra tới Ga Long Biên, tôi hỏi một bác xe ôm cách lên cầu Long Biên. Thực ra tôi cũng lên cầu vài lần rồi nhưng đã quá lâu rồi không đi, hơn nữa Hà Nội giờ phân luồng giao thông tứ tung, tôi cứ hỏi cho chắc. Cảm ơn bác xe ôm xong, tôi lên cầu. Tôi ra đây vẫn hơi sớm, trời vẫn còn nắn...

Tránh mưa

Chiều nay tôi đứng tránh mưa ở sân trước một tiệm tạp hoá gần Phủ Tây Hồ. Mưa to như bão, sấm chớp đầy trời. Tôi cũng chủ quan không mang theo áo mưa nên đành đứng ở sân đợi cho mưa tạnh. Cái sân khoảng chừng sáu mét vuông gì đấy, đủ để tôi dựng xe và đi qua đi lại một chút nếu thấy buồn. Từ lâu tôi đã tập được thói quen không than phiền, cáu kỉnh khi gặp những hoàn cảnh như vậy, đối với những thứ không thể thay đổi được, tốt nhất là cứ vui vẻ chấp nhận nó. Trong top phim của IMDB, The Shawshank redemption xếp đầu tiên. Phim rất hay, nhưng đáng tiếc lại ra cùng năm với Forest Gump nên mất tượng vàng Oscar cho phim hay nhất. Phim này kể về một luật sư bị án oan nên phải ngồi tù chung thân. Sống ở nơi địa ngục hà khắc đó, bằng tài năng , anh vẫn giữ được phẩm giá con người, còn làm mọi thứ trong tù tốt đẹp hơn. Đoạn ấn tượng nhất là anh chốt cửa phòng phát thanh và mở một bài hát Opera phát qua loa phóng thanh cho cả trại nghe. Các tù nhân đang chơi trong sân, trong bệnh xá hay đang là...

Thứ 7

Giờ mà nói Hà Nội nóng quá thì lại thành nói thừa. Hà Nội hôm nào chả nóng. Nhưng hôm qua Hà Nội nóng hơn bình thường. Ra tới Hồ Tây mà chẳng thấy có cọng gió nào, áo tôi đẫm mồ hôi vì đạp xe. Tôi dừng lại một đoạn ven hồ rồi ngồi chung với một đám thanh thiếu niên. Hoàng hôn đỏ ửng cả một góc hồ. Tôi chụp vài tấm hình, nhìn thì đẹp nhưng tôi nghĩ không post lên là hơn vì nhìn vào là liên tưởng tới tiết trời oi bức. Đang mãi nghĩ thì bỗng tôi phát hiện xung quanh mình tối om, hoá ra trời chiều đã chuyển sang đêm, xung quanh tôi là một màu xanh thẫm. Màu xanh phủ xuống mặt hồ, lên những cao ốc bên kia hồ và cả những đám mây xám cũng ngã thành màu xanh thẳm. Bọn ngốc xung quanh vẫn mãi nói chuyện, chỉ mình tôi tận hưởng sự thay đổi xung quanh mình :P Tôi đạp xe về đường Thanh Niên. Có hai lựa chọn, một là đi tiếp vào ven hồ rồi về nhà, hai là đi về phía Lăng, qua Hoàng Diệu rồi lên khu phố cổ. Tôi chọn lên phố cổ rồi tính ra khu Đinh Lễ xem sách. Đó thực sự là sai lầm, tôi quên mất h...

Mưa

Mặc dù công ty của tôi là một trong những công ty phần mềm có quy trình làm việc hiệu quả và chuyên nghiệp nhất thì vẫn không tránh khỏi việc đôi khi có những buổi họp hay thuyết trình không cần thiết. Những lúc như thế tôi tự cho phép đầu óc mình lơ đãng ở đâu đó bên ngoài cửa sổ. Tôi nhớ tới thằng nhóc không muốn đến trường trong sách của Orhan Pamuk. Tôi nghĩ về ngày đón một đứa bạn trở về ở sân bay. * Cô bé hỏi tôi "Làm người lớn có mệt không anh?" Tôi đang đứng ở sân bay  ngước nhìn bầu trời đêm. Những vệt sáng vút qua bầu trời như sao chổi. Tiễn đưa hay chờ đợi một ai đó làm tâm trạng tôi rối bời. "Em cứ sống như chính mình, không cần bận tâm tới những chuyện khác đâu" Tôi trả lời thế hoặc nghĩ mình đã nói thế dù biết điều đó là không thể. * Hà Nội mưa, không phải mưa như trút mà là những cơn mưa nhẹ, an ủi chứng quên của tôi. Hôm qua tôi thiếp đi lúc nào không biết. Sáng ra thì đầu óc trống trơn, không biết mình đã đọc cái gì trước chìm vào giấc ngủ. Sá...

Một ngày bình thường

Sáng nay khi bước ra khỏi nhà với tâm trạng vui vẻ, bởi trời Hà Nội rất đẹp. Nhìn những cơn gió xoáy thổi tung đám bụi giấy lẫn lá cây ở sân chung cư làm tôi ái ngại thay cho chị lao công. Tôi chưa có dịp nào cảm ơn chị đã giữ cho xung quanh mình sạch sẽ bao lâu nay. Tôi nhìn chị cười, còn chị thì ngơ ngác chả hiểu gì. Có khi chị còn nghĩ chắc mình có vết nhọ trên mặt. Tôi đi xe bus của công ty. Xe to nhưng đi khá nhanh. Cũng ngần ấy người, qua từng ấy tháng năm ngồi chung xe  với nhau nhưng hầu như tôi chưa chuyện trò được với ai. Phần vì ai cũng bận theo đuổi những ý nghĩ riêng, phần vì smartphone, tiên sư! Tôi ấn tượng với một bạn chân đi cà nhắc, có vẻ như bạn là một dev Java, tôi đoán thế thôi. Bạn là người vui vẻ, tôi chưa thấy bạn nhăn nhó bao giờ, bạn không ngáng đường ai, có lẽ biết mình đi chậm nên bạn thường đợi mọi người xuống hết mới xuống theo.  Chỗ tôi làm có một rừng tre nhỏ bao quanh lối đi rất đẹp. Sau này mà không làm ở đây nữa thì chỗ này sẽ làm tôi n...