Posts

Showing posts with the label Nhạc

Hai bản nhạc

Image
Hơn một giờ đêm, tôi đang đọc về Rechard Feynman thì thấy đói bụng. Một tô mỳ bây giờ là thích hợp. Tôi tính đi nấu mỳ thì nhớ tới một chuyện anh Tuệ kể: "Feynman kể có lần ông đi ngang qua một quán bar và bỗng nhiên nghĩ rằng một cốc rượu đúng là cái ông cần vào lúc đó. Ý nghĩ này làm ông sợ, và từ khoảnh khắc ấy cho đến cuối đời, ông không bao giờ động đến đồ uống có cồn nữa. Tôi cho rằng câu chuyện nhỏ và ít được quan tâm này cho thấy Feynman đã hiểu rất rõ vấn đề. Tôi cũng thích cả sự sâu sắc trong khái niệm "active irresponsibility" của ông: khoa học thuần tuý, về bản chất, tiền giả định một thái độ bàng quan nhất định đối với nhân loại. Vậy nên gender studies, cultural studies, social studies, international studies, nói chung là tất cả những thứ có từ "studies" và nhân danh mục đích cải thiện thế giới, đều không phải khoa học" Cụ còn nói một câu làm tôi rất lấy làm an ủi: “Tôi nghĩ mình có thể nói, rằng không ai thực sự hiểu cơ học lượng tử." ...

Cơn mưa tháng 5

Image
Năm nhất ĐH, tôi bắt đầu biết đến Bức Tường. Không muốn biết cũng không được vì thằng ôn vật Kiên trong lớp cứ đi ba bước là nó lại rống lên "Rockkkkkk xuyên màn đêm". Rồi hội trại khoa, những chuyến đi chơi xa, mùa hè xanh đều vang lên những "Bông hồng thuỷ tinh", "Người đàn bà hoá đá", "Cây bàng".... Tôi không đến mức mê mẩn band này nhưng đó vẫn là một phần những năm tháng đó. Hồi học cấp 3, tôi ngồi cạnh thằng Vĩnh ngay bàn đầu, phía trong góc tường. Hai thằng khá thân nhau vì tôi cũng chả biết nói chuyện với đứa nào khác, xung quanh toàn gái. Sau một học kỳ tôi bị cô giáo chuyển mẹ đi chỗ khác, mất xừ đối tác tán phét. Mãi sau này cô giáo tôi mới nói là do tôi làm toán nhanh quá, thằng ôn kia không theo kịp nên bị áp lực. Không phải khoe học giỏi gì đâu, chẳng qua thằng khỉ kia dốt toán quá thôi. Đến chết cười với nó. Năm tôi vào ĐH, những tháng đầu tôi hay chọn ngồi cuối lớp cho đỡ phải ra vẻ chăm chú nghe giảng. Một hôm Ngọc Anh lên...

Lọ mọ

Tôi lọ mọ trên Youtube gặp bài Game of throne được cover lại bằng 4 guitar nghe hay quá, thế là tôi ngồi nghe đi nghe lại rồi nhẩm xem chúng nó chơi thế nào mà vãi thế này, nếu chỉ có một guitar thì có ổn không. Đoạn lead một tràng dài hoành tráng quá, mà bọn này chơi nhanh quá làm tôi khó bắt được note. Tôi chả sáng tạo nhưng bắt chước và chém gió thì giỏi ^^ Ngày xưa kiên trì học đàn cho đến cuối khoá chỉ vì thích một bản nhạc và muốn chơi nó trọn vẹn. Bây giờ cái cảm giác đó vẫn y nguyên. Có những thứ bản thân mình đúng là không thay đổi được. Có hôm trên đường ra siêu thị thì tôi bỗng nghe được một đoạn nhạc dạo guitar một bài hát nào đấy rất hay, bèn dừng lại hóng xem sao. Tính bật Shazam ra xem là bài gì thì cái loa chuyển sang một bài nhạc vớ vẩn khác, cụt hết mẹ cả hứng. Thành ra gặp được một bản nhạc mình thích cũng phải có duyên nào đấy, gặp được rồi còn khó nghĩ hơn, là làm sao mà chơi được nó đây.