Boris đưa cho tôi cái USB xong thì bác đi rót cho tôi cốc nước lọc. Bác hỏi tôi uống Coca không, tôi bảo chỉ cần nước thôi, bác lại hỏi mày có uống đá không, tôi bảo không. Tôi ngồi xuống cắm cái USB vào máy, USB bị một con virus set lại thuộc tính tất cả các thư mục và làm chúng ẩn hết đi. Tôi gõ một câu lệnh cmd ngắn rồi ngồi đợi. Boris ngồi xuống, duỗi hai chân một cách thoải mái. Bác ngáp một cái mỗi khi nói xong môt câu dài hoặc hai câu ngắn. Nhịp độ là thế. Nhìn rất chán đời. Bác giải thích do đêm qua về muộn, sáng phải đi gặp nha sỹ và đưa con mèo đi phòng khám từ sớm nên thiếu ngủ thôi. Tôi kể cho bác về tình hình của tôi, của cơ quan cũ rồi nhiều chuyện khác. Bác vẫn như mọi lần, bắt đầu nói thì không ngừng được. Tôi nghe chăm chú vì cảm thấy sau này sẽ không còn dịp nào nữa. Tuần sau bác sẽ bay nửa vòng trái đất về đảo của bác. Tôi bắt đầu hình dung một ông già tóc trắng, dáng đậm ngồi dọc bờ biển nhìn xa xăm mỗi chiều rồi. Tôi hỏi bác có kế hoạch gì ở đó không, bác bả...
Còn mấy ngày nữa là hết tháng 4, tháng sau đã là mùa hè. Lâu rồi mới quay lại chốn này, cảm giác như là quay lại túp lều bí mật mà tôi xây trong rừng thủa nào. Tôi lướt qua nhà hàng xóm láng giềng, thấy họ vẫn viết đều đều: Chuyện thơ ca, chuyện những chuyến đi, những tiếng thở dài bên hồ... Bạn tôi cả. Tôi đang trong cơn khó nghĩ. Đó là những vấn đề thường nhật vẫn luôn xảy đến. Giải quyết cái này xong thì cái khác sẽ tới. Tôi thấy một nhà văn tuyên bố không viết tiểu thuyết nữa. Tôi mơ thấy mình trở thành thần. Việc đầu tiên là tôi bay tới các tinh cầu xa xôi để xem ở đó có gì. Toàn băng đá, núi lửa, trắng xóa, đục ngầu. Không vết tích của sinh vật nào cả. Mỗi lần bay đi là một tiếng thở dài. Tôi đứng trên tầng 2 nhìn xuống sân trường, lũ sẻ nhảy nhót dưới con đường đầy lá.
Sáng chủ nhật tôi tới công ty chuẩn bị cho buổi họp quan trọng vào chiều thứ hai. Trong lúc chờ đồng nghiệp cùng dự án tới mở cửa, tôi đứng ngắm nhìn hàng cây trước cửa công ty nay đã xanh lá lấp lánh trong nắng trưa. Quả thực là trời rất đẹp, tôi đồ những ngày như vậy không kéo dài quá lâu, thế nên càng phải trân trọng nó. Tôi về Hà Nội sau chuyến công tác dài hơn hai tuần, thực ra đó là hai chuyến công tác nối tiếp nhau. Trước chuyến đi tôi đã nói với bạn mình rằng tôi cần chuyến đi này, vì sao thì tôi không chắc lắm. Nhưng được đâu xa được thì tốt. Heghen chẳng từng nói rằng: Tự do là tìm thấy chính mình ở một nơi hoàn toàn xa lạ đó sao. Hôm nay nói chuyện với Chi tôi mới biết bạn mình luôn trông chừng tôi, và bạn thấy tôi đang thay đổi, bạn nói là tôi đang cố gắng thích nghi với nơi này theo một cách tích cực. Và bạn cố giúp tôi theo mọi cách có thể. Trong chuyến đi vừa rồi, vấn đề thường trực sau một ngày vất vả luôn là "HÔM NAY ĂN GÌ?". Tôi hay để Ngân Hà chọn. Hóa ra...
Comments
Post a Comment