Posts

Những ngày mưa

Mấy hôm nay Hà Nội hôm nào cũng mưa, trời dịu đi hẳn. Ở thành phố đông đúc thế này thật may mắn cho những ai có một góc vườn, dù nhỏ thôi. Để những lúc có mưa, đứng dưới hiên nhà hít một hơi thật dài, mùi đất mùi cây quyện trọng hơi nước khiến tinh thần như được tái sinh.  Thời gian giãn cách vừa rồi việc tôi làm hiệu quả nhất không phải việc ở cơ quan mà là đọc sách. Chưa bao giờ tôi đọc được nhiều như thế và cũng chưa bao giờ quên nhanh như thế. Ngoài ra thi thoảng tôi vẫn vào lại các trang blogger cũ để đọc, nơi mà đa phần người viết đã bỏ hoang, chỉ còn một vài người vẫn miệt mài. Những bài viết ngăn ngắn đấy đôi khi lại có những đoạn làm mình phải chậm lại.  Hôm nay đọc được một câu từ blog "How many trees that you have planted before you become so green?". Nghe bảo của Bob Dylan nhưng seach google tuyệt nhiên không ra được kết quả nào. Dylan hát bài này vào lúc nào, nó làm ông buồn hay vui, liệu ông có hát dưới một cơn mưa phùn trong thành phố?

Sau những vụ gặt (W.S Merwin)

 Hằng đêm nghe tiếng của mưa đấy là vợ goá của người thợ mái đi tìm anh ta trong giấc mơ thuỷ tinh của mình _ Nguyễn Huy Hoàng dịch

Thức đêm

 "Tôi một mình trong bóng tối, đang quay cuồng vật lộn với một cơn mất ngủ nữa, một đêm trắng nữa trong chốn hoang mạc Mỹ vĩ đại. [...] Sáng trưng, rồi bóng tối. Nắng dội xuống từ mọi ngả trời, sau đó là đêm đen, những vì sao im lặng, gió xao động lá cành." - "Người trong bóng tồi - Paul Auster" Tôi không mất ngủ, chỉ là thích thức đêm. Tôi hay có cảm giác buổi đêm mới là thời gian của mình. Đêm thứ sáu và thứ bảy tôi cho phép mình thức luôn đến sáng. Cái khoảng thời gian từ 1h sáng trở đi mới thực sự là thơi gian: nghe nhạc, đọc sách, nghe tiếng côn trùng hoặc mưa rơi những ngày đầu thu, cái nào cũng tuyệt cả. Sau đó có thể uống một hai lon bia, ăn một tô mì hoặc bất kể thứ gì còn trong tủ lạnh. Làm bất cứ gì mình thích chứ tuyệt nhiên không nghĩ về công việc. Đó là chuyện của chiều hôm sau. Tính kể một chút về chuyện tuần qua, về bản nhạc tôi vừa tập xong, về những con cua đã chết trong bể , những cuộc họp bất tận,  hai cơn mưa như trút đầu thu. Nhiều thứ linh tin...

Những ngày này

  Những ngày này đi đâu cũng là chuyện Covid, chả khác gì chuyện kiếm tiền. Tôi chỉ đọc để cập nhật tình hình, còn lại thì kệ, dành bận tâm cho những thứ khác.  Mỗi gần tết đến, tôi lại  nghĩ là hay mình không về quê nữa, ở lại HN tận hưởng những ngày tết yên bình lặng, nhưng chưa bao giờ làm được. Các cụ muốn tôi ở về nhà, dù thằng con cũng chả giúp đỡ được gì nhiều, cãi ông bà nhem nhẽm, lại còn ngủ trắng trời trắng đất. Nói như vậy để thấy những ngày Hà Nội vắng lặng này rất có ý nghĩa với tôi. Cơ quan không bóng người, dãy nhà bên cạnh cơ quan không bóng người, xe đỗ đầy đường, người duy nhất tôi hay gặp và thi thoảng cười chào là bác bảo vệ. Mỗi lần nhìn thấy tôi đạp xe qua là bác lại xua tay lắc đầu, ý là mày ở yên trong nhà hộ tao cái. Tôi nghĩ trong đầu, bác dek hiểu gì cả haha. Ở cơ quan có một mình, tôi pha cà phê rồi làm việc. Không có ai nên có thể bật nhạc thật to. Buồn ngủ thì nằm, chiều hết việc thì lấy bài ra ôn. Học chán thì lôi sách ra đọc. Tóm lại làm g...

Linh tinh #

Dạo gần đây thi thoảng lại nhận được tin nhắn hoặc email mời làm việc. Đọc qua thì thấy hấp dẫn không chê vào đâu được, nhưng ngờ ngợ họ gửi nhầm người, đôi khi còn gọi mình là Chị. Chuyện này lại làm mình nhớ tới kinh nghiệm của Feynman. Sau khi Fermi mất, đại học Chicago liên hệ với Feynman để mời ông đảm nhiệm vai trò trưởng khoa Vật Lý. Lúc này Feynman đang làm việc tại Caltech. Ở đây ông đang rất hạnh phúc vì có tất cả những điều kiện tốt nhất cho hoạt động giảng dạy và nghiên cứu, việc chuyển đi đâu đó có thể là một sai lầm. Vì thế mặc dù bên ĐH Chicago đã cử người tới nhà nói chuyện với ông, năm lần bảy lượt nài nỉ ông ít nhất hãy nghe qua offer của họ một lần nhưng Feynman cương quyết từ chối, không thể phạm sai lầm này được nhất là khi vợ ông lại đang ngồi ngay trong nhà ^^ Feynman và có cả cụ Boris - đồng nghiệp ở cơ quan của mình là người hiểu nhất chuyện cái mình muốn chưa chắc là cái mình cần. Khâm phục cả hai cụ! 

Linh tinh

 Tôi thuê một căn phòng cách cơ quan có vài trăm mét. Phòng cũ, không có đồ đạc gì nhiều nhưng tôi thích vì xung quanh có vườn cây,  trời mưa còn thấy mùi ẩm từ góc tường bên cửa sổ. Trước nhà  có một cây mít to mọc trong vườn một ngôi nhà cũ. Căn nhà đó có những bức tường xi măng am ám cũ,  tôi còn nghĩ ngôi nhà đó là một căn biệt thự thời Pháp không người ở. Đường vào ngõ có một cây xoài cổ thụ, quả nhỏ, chín rụng đầy gốc. Hôm qua bọn tôi cầm lên mới thấy mùi thơm nức. Quả chín cây đúng là khác biệt quá xa so với quả bán ngoài chợ. Dạo gần đây tôi thấy mình không có nhu cầu trình bày mọi chuyện nữa. Tôi chỉ ngồi lảm nhảm khi có điều gì đấy làm mình xúc động. Mấy hôm rồi tôi tham gia một buổi ký kết quan trọng. Nó quan trọng tới mức bạn tôi cũng căng thẳng và đôi khi còn cáu ầm lên. Tôi phụ trách test kỹ thuật tới 9h đêm vẫn không ổn đến nỗi anh Donnor phải chạy qua đưa thêm thiết bị. Tối hôm đó tôi cũng không ngủ được mấy thành ra ban ngày mệt vãi cả nhái. Buổi lễ ...

Vài dòng về cuốn sách cuối cùng của Hawking

 Tôi đọc cuốn "Brief answers to the big questions" gần xong. Một cuốn sách dễ đọc vì hầu như không có một phương trình hay biểu đồ gì cả, chỉ là những suy nghĩ cô đọng lại của Hawking trãi dài suốt sự nghiệp của ông. Một phần tôi cảm thấy nó dễ đọc vì có lẽ đã đọc sách của ông khá nhiều rồi. Tuy tôi không hiểu hết được các phương trình toán học, thậm chí kết quả của nó cũng làm tôi lúng túng, nhưng tôi vẫn đặt niềm tin rằng đó là những kết quả đúng và đã được kiểm chứng. Từ đó dẫn đến những suy đoán về lịch sử cũng như tương lai của vũ trụ là có thể hình dung được. Hawking nói rằng, đối với con người nguyên thủy, bản tính hung hăng hiếu chiến giúp họ giành được lợi thế sinh tồn và tiến hóa. Qua thời gian, với tính toán rằng sự tiến hóa chỉ thay đổi tương đương với mỗi bit trong bộ nhớ di truyền trong một năm, con người hiện đại ngày nay thay đổi không nhiều so với cả mấy ngàn năm trước, vẫn còn giữ những đặc tính nguyên thủy đó. Và với khoa học phát triển như ngày nay đưa tới...

Hàn Thực

 Hôm rồi mấy đứa trong cơ quan mang lên rất nhiều bánh. Có cái mua, cái tự làm, chủ yếu là bánh trôi, bánh chay, hỏi ra mới biết là tết Hàn Thực. Nghe tới tên bánh mới chợt nhớ ra một câu chuyện vui mà tôi đồ rằng người ta bịa ra để thấy cái luật bằng trắc của tiếng Việt mình nó cao siêu ra sao: "Ai - bánh - trôi - bánh - chay..! Chị vừa rao, vừa tung tăng đôi quang gánh, dẻo như dance.. Tào - Phớoo! Tàooo phớ!! Anh phóng xe vượt qua, còn kiễng cả người lên đạp, trông như xiếc nghệ thuật.. Chiều đã thấy anh chị dắt nhau đi chơi. Mọi người ngạc nhiên hỏi: sao nhanh thế. Anh bảo, sáng tôi đang vội, nghe cứ tưởng cô ấy bảo: ai - lấy - tôi - lấy - ngay.. Chị cười bẽn lẽn: lúc đấy tôi cũng nghĩ như thế thật, nên nghe ông ấy, tôi lại tưởng là: Nào - tớ!" Cuộc đời mà đơn giản thế thì cũng hay ^^ Ngoài chuyện bằng trắc thì những từ Hán Việt dùng đúng chỗ cũng làm cho tôi cảm giác được quay lại một khoảng thời gian lịch sử nào đó. Thi thoảng do đi đây đó hoặc đọc trong sách thấy những...

Sài Gòn có gì hay không em

Hôm rồi tôi có chuyến đi chớp nhoáng vào Sài Gòn. Tôi đặt vé VN Airline vì nghĩ chắc nó không delay mình đâu. Nó delay thật. Suýt nữa thì tôi đến trễ buổi hẹn. Xong việc còn mấy tiếng nữa lại ra sân bay, tôi đi vòng quanh xem SG dạo này thế nào. Quả thực nói đến SG không thể bỏ qua thời tiết. Tháng ba là một trong những tháng nóng nhất trong năm. Tôi đang ở Hà Nội chịu đợt rét cuối cùng của mùa xuân. Thành ra đi quanh SG trong cái nóng vỡ đầu có một đoạn mà mồ hôi nhễ nhại, tóc bết lại, rồi người tôi cứ thế hầm hập lên. Mình chả khác gì con cá rã đông được mang từ ngăn đá bỏ vào lò vi sóng, tối tôi về tới HN thì lại thành con cá ươn được bỏ vào ngăn mát. Ra sân bay có khi bị ngăn lại thì hỏng chuyện. Tôi dừng ở quán cafe ven đường. Một quán cafe không quá sang trọng nhưng trẻ trung. Buổi trưa mới ăn vội được cái bánh được phát trên máy bay nên giờ cái bụng đang biểu tình. Tôi gọi tạm ly sinh tố rồi lôi máy tính ra xem có việc gì phải làm thì làm nốt, tiện thể chat với bọn ở nhà xem thế...

Em thì em bé

Thôi thì thôi nhé Em thì em bé... Thật là một ngày dài! Đi họp từ 8h sáng đến 11h đêm mới về đến văn phòng, ngó lên fb mới biết Nguyễn Huy Thiệp mất. Đã có thời tôi đọc khá nhiều truyện ngắn và tiểu luận của cụ. Và cái thời đó, nói theo kiểu miền Nam, mới dễ thương làm sao. Mấy dòng như: Thôi thì thôi nhé/ Em thì em bé... sao có thể khiến ta không yêu được. * Quay lại chốn cũ, ngồi trong cái phòng mà năm trước tôi ngồi viết một lá thư đặc biệt cảm giác cũng thật là. Phải thừa nhận ở Hà Nội hiếm có một khách sạn nào lại chừa hẳn không gian rộng và đẹp thế để làm phòng đọc sách, tầm nhìn hướng thẳng ra hồ Tây như vậy. Hôm nay tôi cũng không có gánh nặng gì trong đầu, chỉ là giờ giải lao, tea break thì tôi ra cái cái ghế sô pha lằm sải lai ra đó, cũng chợp mắt được chút đỉnh. Hôm nay tôi tham gia một cách nghiêm túc nhất có thể. Hai anh em tôi và Tiên dính nhau như Sam, anh Việt bảo nên tách bọn tôi ra ha ha. Đi với con bé này nhiều tôi mới phát hiện ra nó thông minh cực kỳ, học chuyên to...

Ngôi nhà bên bờ biển

 "Cậu đừng chạy theo milestone giống mấy đứa, đến lúc nào đó sẽ quên mất cái tổng thể, cả những mục đích ban đầu của chúng ta." - Boris * Mấy buổi tối gần đây khi cảm thấy việc trong ngày đã xong, tôi xem lại Ỷ Thiên Đồ Long Ký bản 2019. Nguyên tác bị sửa khá nhiều. Đặc biệt  đoạn thời gian Kỷ Hiểu Phù bị Dương Tiêu bắt rồi nảy sinh tình cảm với nhau . Nếu không có đoạn này mà vẫn như nguyên tác thì đoạn về sau hơi khiên cưỡng. Làm sao Kỷ Hiểu Phù lấy họ Dương đặt tên cho con, lại còn "Bất Hối" - không có gì hối tiếc. Thực ra mình cũng thích làm Dương Tiêu hơn là anh hùng chính phái. Việc cứ phải gồng mình lên chứng tỏ mình là người tốt, hoặc bị kìm kẹp giữa cái gọi luật lệ làm mình dễ cáu. Thế nên nếu mình mà sống trong thế giới đó sẽ là kiểu ta có lỡ làm việc gì tốt cũng không cần nói ra hay giải thích. Ngày bay chỗ này, chạy chỗ kia, tối vác bầu rượu lên đỉnh thành trì nào đó ngắm trăng soi. Lòng như ánh trăng bàng bạc là như vậy. Có đoạn trước khi chia tay, Dươn...

Đêm qua sân trước một nhành mai

Thứ sáu làm xong báo cáo, thứ bảy vẽ cái bản đồ Hội An, upload lên server công ty xong cảm thấy như trút bỏ được gánh nặng. Việc tồn lại từ năm trước mà giờ mình mới làm xong, nhiều khi nghĩ bạn mình phải lịch sự thế nào mới mãi không thèm nhắc thế này. Chủ nhật thấy anh Thao nói bảo phim Bố Già rất hay. Anh vốn không ưa gì giới showbiz mà nay cũng vào khen thì hẳn là không tệ. Mình vào đến rạp rồi quay ra, nghĩ bụng bảo phim có hay đến mức nào thì thời gian này mình cũng không hợp với phim ảnh. Tính hôm nay đi một vòng hồ mà trời lại mưa lâm thâm, nóng ẩm nên ngại lại thôi.  Mình bật lap lên ôm đàn hát một mình, tự mua vui. Hôm trước con bé Dưa nhà bạn Trang ghé công ty. Trang nhờ tư vấn cho cháu vụ học đàn guitar. Mình cũng từng trãi qua thời thơ bé đi học đàn. Hồi đó có động lực rõ ràng, mình thích một bản nhạc tên là Fandanguillo và quyết học bằng được. Thế nên sau ba tháng thì lớp học còn mỗi mình và mình là thằng duy nhất tốt nghiệp dù chơi cũng chỉ dưới tầm nghiệp dư thôi nh...