Posts

Vài dòng về cuốn sách cuối cùng của Hawking

 Tôi đọc cuốn "Brief answers to the big questions" gần xong. Một cuốn sách dễ đọc vì hầu như không có một phương trình hay biểu đồ gì cả, chỉ là những suy nghĩ cô đọng lại của Hawking trãi dài suốt sự nghiệp của ông. Một phần tôi cảm thấy nó dễ đọc vì có lẽ đã đọc sách của ông khá nhiều rồi. Tuy tôi không hiểu hết được các phương trình toán học, thậm chí kết quả của nó cũng làm tôi lúng túng, nhưng tôi vẫn đặt niềm tin rằng đó là những kết quả đúng và đã được kiểm chứng. Từ đó dẫn đến những suy đoán về lịch sử cũng như tương lai của vũ trụ là có thể hình dung được. Hawking nói rằng, đối với con người nguyên thủy, bản tính hung hăng hiếu chiến giúp họ giành được lợi thế sinh tồn và tiến hóa. Qua thời gian, với tính toán rằng sự tiến hóa chỉ thay đổi tương đương với mỗi bit trong bộ nhớ di truyền trong một năm, con người hiện đại ngày nay thay đổi không nhiều so với cả mấy ngàn năm trước, vẫn còn giữ những đặc tính nguyên thủy đó. Và với khoa học phát triển như ngày nay đưa tới...

Hàn Thực

 Hôm rồi mấy đứa trong cơ quan mang lên rất nhiều bánh. Có cái mua, cái tự làm, chủ yếu là bánh trôi, bánh chay, hỏi ra mới biết là tết Hàn Thực. Nghe tới tên bánh mới chợt nhớ ra một câu chuyện vui mà tôi đồ rằng người ta bịa ra để thấy cái luật bằng trắc của tiếng Việt mình nó cao siêu ra sao: "Ai - bánh - trôi - bánh - chay..! Chị vừa rao, vừa tung tăng đôi quang gánh, dẻo như dance.. Tào - Phớoo! Tàooo phớ!! Anh phóng xe vượt qua, còn kiễng cả người lên đạp, trông như xiếc nghệ thuật.. Chiều đã thấy anh chị dắt nhau đi chơi. Mọi người ngạc nhiên hỏi: sao nhanh thế. Anh bảo, sáng tôi đang vội, nghe cứ tưởng cô ấy bảo: ai - lấy - tôi - lấy - ngay.. Chị cười bẽn lẽn: lúc đấy tôi cũng nghĩ như thế thật, nên nghe ông ấy, tôi lại tưởng là: Nào - tớ!" Cuộc đời mà đơn giản thế thì cũng hay ^^ Ngoài chuyện bằng trắc thì những từ Hán Việt dùng đúng chỗ cũng làm cho tôi cảm giác được quay lại một khoảng thời gian lịch sử nào đó. Thi thoảng do đi đây đó hoặc đọc trong sách thấy những...

Sài Gòn có gì hay không em

Hôm rồi tôi có chuyến đi chớp nhoáng vào Sài Gòn. Tôi đặt vé VN Airline vì nghĩ chắc nó không delay mình đâu. Nó delay thật. Suýt nữa thì tôi đến trễ buổi hẹn. Xong việc còn mấy tiếng nữa lại ra sân bay, tôi đi vòng quanh xem SG dạo này thế nào. Quả thực nói đến SG không thể bỏ qua thời tiết. Tháng ba là một trong những tháng nóng nhất trong năm. Tôi đang ở Hà Nội chịu đợt rét cuối cùng của mùa xuân. Thành ra đi quanh SG trong cái nóng vỡ đầu có một đoạn mà mồ hôi nhễ nhại, tóc bết lại, rồi người tôi cứ thế hầm hập lên. Mình chả khác gì con cá rã đông được mang từ ngăn đá bỏ vào lò vi sóng, tối tôi về tới HN thì lại thành con cá ươn được bỏ vào ngăn mát. Ra sân bay có khi bị ngăn lại thì hỏng chuyện. Tôi dừng ở quán cafe ven đường. Một quán cafe không quá sang trọng nhưng trẻ trung. Buổi trưa mới ăn vội được cái bánh được phát trên máy bay nên giờ cái bụng đang biểu tình. Tôi gọi tạm ly sinh tố rồi lôi máy tính ra xem có việc gì phải làm thì làm nốt, tiện thể chat với bọn ở nhà xem thế...

Em thì em bé

Thôi thì thôi nhé Em thì em bé... Thật là một ngày dài! Đi họp từ 8h sáng đến 11h đêm mới về đến văn phòng, ngó lên fb mới biết Nguyễn Huy Thiệp mất. Đã có thời tôi đọc khá nhiều truyện ngắn và tiểu luận của cụ. Và cái thời đó, nói theo kiểu miền Nam, mới dễ thương làm sao. Mấy dòng như: Thôi thì thôi nhé/ Em thì em bé... sao có thể khiến ta không yêu được. * Quay lại chốn cũ, ngồi trong cái phòng mà năm trước tôi ngồi viết một lá thư đặc biệt cảm giác cũng thật là. Phải thừa nhận ở Hà Nội hiếm có một khách sạn nào lại chừa hẳn không gian rộng và đẹp thế để làm phòng đọc sách, tầm nhìn hướng thẳng ra hồ Tây như vậy. Hôm nay tôi cũng không có gánh nặng gì trong đầu, chỉ là giờ giải lao, tea break thì tôi ra cái cái ghế sô pha lằm sải lai ra đó, cũng chợp mắt được chút đỉnh. Hôm nay tôi tham gia một cách nghiêm túc nhất có thể. Hai anh em tôi và Tiên dính nhau như Sam, anh Việt bảo nên tách bọn tôi ra ha ha. Đi với con bé này nhiều tôi mới phát hiện ra nó thông minh cực kỳ, học chuyên to...

Ngôi nhà bên bờ biển

 "Cậu đừng chạy theo milestone giống mấy đứa, đến lúc nào đó sẽ quên mất cái tổng thể, cả những mục đích ban đầu của chúng ta." - Boris * Mấy buổi tối gần đây khi cảm thấy việc trong ngày đã xong, tôi xem lại Ỷ Thiên Đồ Long Ký bản 2019. Nguyên tác bị sửa khá nhiều. Đặc biệt  đoạn thời gian Kỷ Hiểu Phù bị Dương Tiêu bắt rồi nảy sinh tình cảm với nhau . Nếu không có đoạn này mà vẫn như nguyên tác thì đoạn về sau hơi khiên cưỡng. Làm sao Kỷ Hiểu Phù lấy họ Dương đặt tên cho con, lại còn "Bất Hối" - không có gì hối tiếc. Thực ra mình cũng thích làm Dương Tiêu hơn là anh hùng chính phái. Việc cứ phải gồng mình lên chứng tỏ mình là người tốt, hoặc bị kìm kẹp giữa cái gọi luật lệ làm mình dễ cáu. Thế nên nếu mình mà sống trong thế giới đó sẽ là kiểu ta có lỡ làm việc gì tốt cũng không cần nói ra hay giải thích. Ngày bay chỗ này, chạy chỗ kia, tối vác bầu rượu lên đỉnh thành trì nào đó ngắm trăng soi. Lòng như ánh trăng bàng bạc là như vậy. Có đoạn trước khi chia tay, Dươn...

Đêm qua sân trước một nhành mai

Thứ sáu làm xong báo cáo, thứ bảy vẽ cái bản đồ Hội An, upload lên server công ty xong cảm thấy như trút bỏ được gánh nặng. Việc tồn lại từ năm trước mà giờ mình mới làm xong, nhiều khi nghĩ bạn mình phải lịch sự thế nào mới mãi không thèm nhắc thế này. Chủ nhật thấy anh Thao nói bảo phim Bố Già rất hay. Anh vốn không ưa gì giới showbiz mà nay cũng vào khen thì hẳn là không tệ. Mình vào đến rạp rồi quay ra, nghĩ bụng bảo phim có hay đến mức nào thì thời gian này mình cũng không hợp với phim ảnh. Tính hôm nay đi một vòng hồ mà trời lại mưa lâm thâm, nóng ẩm nên ngại lại thôi.  Mình bật lap lên ôm đàn hát một mình, tự mua vui. Hôm trước con bé Dưa nhà bạn Trang ghé công ty. Trang nhờ tư vấn cho cháu vụ học đàn guitar. Mình cũng từng trãi qua thời thơ bé đi học đàn. Hồi đó có động lực rõ ràng, mình thích một bản nhạc tên là Fandanguillo và quyết học bằng được. Thế nên sau ba tháng thì lớp học còn mỗi mình và mình là thằng duy nhất tốt nghiệp dù chơi cũng chỉ dưới tầm nghiệp dư thôi nh...

Một hôm bước chân về giữa chợ, chợt thấy vui như trẻ thơ

 Lâu lắm rồi mà tâm trang mới được bình thản như thế này. Ngồi nhìn bọn trong phòng làm việc trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng gõ vẵn bản lách cách, tôi chợt nghĩ tới chuyện rốt cuộc thì hai năm mệt mỏi của mình rồi cũng đã đi tới điểm cuối rồi. Viết ra đây vài dòng để giũ bỏ mọi chuyện, mở ra một chương mới của cuộc đời phía trước. * Từ hồi tôi vào làm trong tổ chức NGO này, coi như là may mắn, bởi môi trường làm việc rất tốt. Toàn trai xinh gái đẹp lại còn nice nữa. Trang và Vân luôn hỗ trợ hết mức có thể, còn Boris lúc nào cũng sẵn sàng các lời khuyên hữu ích. Trong một nơi như thế, tôi có thể triển khai mọi ý tưởng mà tôi cho là tốt với tổ chức, và bỗng nhiên thấy mình hay vãi. Nghĩa là mọi kiến thức tôi tưởng chả dùng để làm gì thì lại áp dụng vào đây được tất. Tất nhiên rồi cũng có lúc mọi người đề nghị những thứ vượt quá năng lực hiện tại của tôi, những lần như thế tôi tự thấy mình cần phải học thêm những điều mới và con người mình hơn sáu tháng quá đã thay đổi nhiều lắm rồi, tô...

Bên bờ biển sáng

Có một lần tôi nhìn thấy một cuốn truyện nước ngoài có tựa là "Bên bờ biển sáng", bìa sách được trang trí bằng một bức tranh vẽ những đợt sóng trắng phau lăn tăn cuốn vào bờ. Một cô gái có khuôn mặt mờ ảo đi chân trần trên cát trong nắng sớm. Mọi thứ đẹp hoàn hảo đến nỗi tôi thậm chí còn chẳng quan tâm sách viết gì, riêng cái tựa sách thì nhớ mãi như thế. Tôi đứng cùng Trang và Hà trên bãi biển không bóng người. Bờ biển là một vòng cung kéo dài tới cảng Dung Quất. Bọn tôi lôi đống dụng cụ ra rồi phân công nhau chăng dây, đo đạc, đóng cọc. Xong xuôi đâu đấy thì tôi và Trang chia nhau các ô để thu lượm những mẫu rác. Hà làm công việc phân loại và ghi lại số liệu. Đi làm khảo sát thế này chỉ mong trời quang mây tạnh. Buổi sáng hôm đó thật đúng như mong đợi, nhưng vì rác quá nhiều nên bọn tôi làm tới lúc mặt trời lên gần đỉnh vẫn chưa xong. Gió biển thổi thốc vào mặt, nắng thì như đốt cháy hết cả da. Sáng hôm sau quay lại thì trời mưa tầm tả, cơn mưa kèm gió thổi ngược từ biển và...

Linh tinh 20/01

 Ở chỗ tôi làm việc, cái dễ cảm nhận nhất là thời gian trôi đi rất nhanh. Nhìn qua ngó lại một cái đã thấy cuối tháng, và việc sững sờ đối với đa phần nhân viên là bị kế toán nhắc viết Timesheet (bản mô tả công việc trong tháng) để chuẩn bị nhận lương. Phần vì công việc nhiều, ai cũng bận thành ra thời gian ngồi nói chuyện được với nhau không có bao nhiêu. Tôi hay đùa với bọn nhóc trong phòng là từ hồi anh vào đây thì mất bạn. Trước còn hẹn nhau cafe được, giờ ngồi chung văn phòng mà nhiều hôm chỉ chào nhau được một cái rồi ai đi đường nấy. * Ba bạn kế toán mất, văn phòng thuê xe cho những ai muốn đi viếng. Tôi ở lại văn phòng vì còn nhiều việc phải làm. Quãng đường đi và về hết 5 tiếng. Lúc quay lại văn phòng tôi gặp Chi đang lui cui lấy balo để về, em bảo cả 5 tiếng ngồi trên xe chị Vân chỉ nói về anh thôi đấy, chị ấy thấy tiếc vì hôm đánh giá cuối năm không ngồi nói chuyện với anh được, chị ấy quý anh lắm...Chị Linh thì đùa đùa, hỏi tôi ngồi văn Phòng có bị nhảy mũi không, có đứ...

Thêm một tuổi

Cách đây mấy hôm tôi ở lại đêm ở công ty vì quá mệt. Đang tính chui vào chăn ngủ thì bạn T lại gọi bảo làm TOR đi để ngày mai còn ký hợp đồng với anh bạn sẽ dạy bọn tôi 10 buổi về xây dựng cơ sở dữ liệu GIS. Tôi ngồi làm cho qua cơn mệt, rồi vào fb ngó cái thì thấy dòng status của một bạn trong friend list mà chưa từng nói với nhau câu nào. Bạn viết rất buồn. Chuyện bạn đi làm trên lab về phải chịu đựng cảnh họ hàng kéo đến ăn thịt chó, bạn coi chó là bạn, ăn xong mình bạn thui thủi rửa mấy mâm bát. Trong cơn ốm dở và còn thấy buồn vì cái dòng bạn ấy viết, tôi làm một việc trước đây chưa từng làm: nhắn tin như một người lạ an ủi bạn một chút. Bạn ngạc nhiên hồi âm lại, còn nói anh an ủi làm em khóc rồi này. Đến đây thì tôi nghĩ sứ mệnh của đêm này thế này là xong. Ai chả có lúc rơi vào hoàn cảnh cô đơn, lạc lõng, buồn bã. Đến cha mẹ cũng không thể hiểu được thì một người xa lạ như tôi an ủi một người xa lạ như bạn là một điều gì đó đặc biệt. Sau lần đó tôi tin bạn sẽ cững cỏi hơn. Hẳn ...

Linh tinh ngày cuối năm

 Tôi đi từ sân bay về tới công ty lúc 2h sáng, người rã rời vì mệt. Tôi chui vội vào túi ngủ nhưng rồi cũng chỉ ngủ được chập chờn. Tôi cũng đã lường trước ngày cuối năm sẽ bận thế nào. Ngoài những công việc bất tận thường ngày thì còn có báo cáo, TOR tôi phải làm, rồi Timesheet phải trình cho kế toán về công việc tháng qua đã làm đặng còn nhận lương. Mấy đứa trong phòng xoay như chong chóng với báo cáo gửi cho nhà tài trợ, phòng tầng dưới vốn lúc nào cũng ồn ào như chợ vỡ thì hôm nay cũng im ắng lạ thường. Đứa nào cũng có việc phải làm cả. Trưa thì Vân rủ tôi đi ăn, khi đứng trong thang máy bạn mới hỏi tôi mấy ngày nghỉ làm gì, tôi ậm ờ nghĩ trong đầu chắc vẫn là lên công ty ngồi thôi. Bạn nói rằng, cậu phải làm khác đi cậu ạ, hãy ra ngoài làm gì đó. Tôi đứng trước cửa công ty trong tiết trời lạnh tê tái, trên người chỉ có một áo sơ mi và cái áo gió, ngước nhìn những tán cây trên cao mới thấy trời nắng đẹp, bầu trời  thì xanh thẳm.  Khi đã xong việc buổi chiều, tôi ngồi ...

Cuối tuần

Sau ngày thứ bảy làm việc miệt mài, tôi gửi kết quả cho bạn qua email xong thì thấy mình giỏi vãi nồi. Lúc bình thường ngồi nghĩ chả ra cái gì, nhưng bạn bảo cần kết quả ngay thì cái đầu tôi nó mới chịu hoạt động. Nhìn kết quả trên màn hình làm tôi cũng bất ngờ, không nghĩ mình lại có thể làm ra lắm thứ thế. Áp lực vừa phải thật ra rất tốt, nó đẩy mình ra khỏi vùng an toàn và làm mình thấy mình giỏi vãi cả lái.  Thực ra tôi ko định khoe về chuyện này. Chuyện muốn nói thực ra là cuối ngày mấy đứa trong phòng rủ tôi đi tranh luận về một đề tài nào đấy vào ngày hôm sau. Nghe đến tranh luận là tôi chán rồi. Tôi đã xem nhiều cuộc tranh luận chả đi đến đâu chỉ vì nền tảng xuất phát không giống nhau. Mà điều tôi rõ nhất ở nơi này đó là mối quan tâm của tôi rất khác phần còn lại. Tuy thế, tôi vẫn nhận lời. Gặp mấy đứa ở quán cafe nhìn ra hồ Tây trong một ngày đông, bụi mịn giăng trắng mặt hồ. Thật chả biết nói sao cho phải. Mà mấy đứa này cũng trải qua khá nhiều chuyện trong đời. Mỗi đứa k...