Posts

Linh tinh ngày cuối năm

 Tôi đi từ sân bay về tới công ty lúc 2h sáng, người rã rời vì mệt. Tôi chui vội vào túi ngủ nhưng rồi cũng chỉ ngủ được chập chờn. Tôi cũng đã lường trước ngày cuối năm sẽ bận thế nào. Ngoài những công việc bất tận thường ngày thì còn có báo cáo, TOR tôi phải làm, rồi Timesheet phải trình cho kế toán về công việc tháng qua đã làm đặng còn nhận lương. Mấy đứa trong phòng xoay như chong chóng với báo cáo gửi cho nhà tài trợ, phòng tầng dưới vốn lúc nào cũng ồn ào như chợ vỡ thì hôm nay cũng im ắng lạ thường. Đứa nào cũng có việc phải làm cả. Trưa thì Vân rủ tôi đi ăn, khi đứng trong thang máy bạn mới hỏi tôi mấy ngày nghỉ làm gì, tôi ậm ờ nghĩ trong đầu chắc vẫn là lên công ty ngồi thôi. Bạn nói rằng, cậu phải làm khác đi cậu ạ, hãy ra ngoài làm gì đó. Tôi đứng trước cửa công ty trong tiết trời lạnh tê tái, trên người chỉ có một áo sơ mi và cái áo gió, ngước nhìn những tán cây trên cao mới thấy trời nắng đẹp, bầu trời  thì xanh thẳm.  Khi đã xong việc buổi chiều, tôi ngồi ...

Cuối tuần

Sau ngày thứ bảy làm việc miệt mài, tôi gửi kết quả cho bạn qua email xong thì thấy mình giỏi vãi nồi. Lúc bình thường ngồi nghĩ chả ra cái gì, nhưng bạn bảo cần kết quả ngay thì cái đầu tôi nó mới chịu hoạt động. Nhìn kết quả trên màn hình làm tôi cũng bất ngờ, không nghĩ mình lại có thể làm ra lắm thứ thế. Áp lực vừa phải thật ra rất tốt, nó đẩy mình ra khỏi vùng an toàn và làm mình thấy mình giỏi vãi cả lái.  Thực ra tôi ko định khoe về chuyện này. Chuyện muốn nói thực ra là cuối ngày mấy đứa trong phòng rủ tôi đi tranh luận về một đề tài nào đấy vào ngày hôm sau. Nghe đến tranh luận là tôi chán rồi. Tôi đã xem nhiều cuộc tranh luận chả đi đến đâu chỉ vì nền tảng xuất phát không giống nhau. Mà điều tôi rõ nhất ở nơi này đó là mối quan tâm của tôi rất khác phần còn lại. Tuy thế, tôi vẫn nhận lời. Gặp mấy đứa ở quán cafe nhìn ra hồ Tây trong một ngày đông, bụi mịn giăng trắng mặt hồ. Thật chả biết nói sao cho phải. Mà mấy đứa này cũng trải qua khá nhiều chuyện trong đời. Mỗi đứa k...

Một nửa chuyến đi

 Sáng chủ nhật tôi tới công ty chuẩn bị cho buổi họp quan trọng vào chiều thứ hai. Trong lúc chờ đồng nghiệp cùng dự án tới mở cửa, tôi đứng ngắm nhìn hàng cây trước cửa công ty nay đã xanh lá lấp lánh trong nắng trưa. Quả thực là trời rất đẹp, tôi đồ những ngày như vậy không kéo dài quá lâu, thế nên càng phải trân trọng nó. Tôi về Hà Nội sau chuyến công tác dài hơn hai tuần, thực ra đó là hai chuyến công tác nối tiếp nhau. Trước chuyến đi tôi đã nói với bạn mình rằng tôi cần chuyến đi này, vì sao thì tôi không chắc lắm. Nhưng được đâu xa được thì tốt. Heghen chẳng từng nói rằng: Tự do là tìm thấy chính mình ở một nơi hoàn toàn xa lạ đó sao. Hôm nay nói chuyện với Chi tôi mới biết bạn mình luôn trông chừng tôi, và bạn thấy tôi đang thay đổi, bạn nói là tôi đang cố gắng thích nghi với nơi này theo một cách tích cực. Và bạn cố giúp tôi theo mọi cách có thể.  Trong chuyến đi vừa rồi, vấn đề thường trực sau một ngày vất vả luôn là "HÔM NAY ĂN GÌ?". Tôi hay để Ngân Hà chọn. Hóa ra...

Tháng mười một

Ngó qua ngó lại thế mà đã sắp hết tháng mười một. Tháng mười một trong một thành phố đầy nắng và gió. Biển thì xanh thẵm một màu kéo dài qua những ngọn núi xô ra biển cho tới đường chân trời xa tít tắp. Tôi bước đi trong thành phố thưa người trong mùa dịch, cố làm lơ những lời mời mọc liên tục từ mấy người xe ôm và xích lô. Gió biển mát lạnh lùa vào mặt. Thời tiết như thế này không biết có phải là quãng thời gian đẹp nhất trong năm hay không, nhưng dù dao cứ đến quãng thời gian này trong năm thì lòng có đôi chút nao nao. Lại một năm nữa sắp qua rồi ư, cứ nghĩ như thế không tránh được cảm giác ngoái đầu nhìn lại. Tháng này tôi đi cũng hơi nhiều, hầu như chỉ có mặt ở nhà được mấy ngày. Những hôm không phải đi thì tôi lại muốn nán lại chỗ làm cho dễ suy nghĩ. Hôm rồi đi một quốc taxi để tìm địa điểm khảo sát. Xe đảo qua gần như mọi con đường chính trong thành phố, rồi đi ra vùng ngoại vi, nhìn thấy đồi núi trập trùng một bên, biển xanh thẳm một bên khiến cho mọi ưu phiền cũng tan dần đi. ...

Ghi chép về thực tại số 6

Đêm qua tôi ngồi trong phòng tự xoay sở với đống giấy tờ, dữ liệu. Nhìn xuống dưới biển thì thấy từng đoàn người tụ tập tiếng ca hát vang lên tận phòng. Tôi khép cửa lại, bật đèn bàn. Màu vàng nhạt của bóng đèn khiến căn phòng trầm lắng hẳn xuống. Đây mới là thế giới của tôi. Tôi thèm cảm giác chui vào chăn nằm đọc sách. Nhưng bận rộn một chút lại khiến tôi thấy mình có ích. Tôi tự nhắc mình làm cho xong trong tối nay, dù có thể khuya một chút thì ngày mai cũng đã là ngày nghỉ rồi. Phòng khách sạn rất tiện nghi nhưng tôi ngủ cũng chỉ vừa đủ. Thực ra cái cảm giác là mình đã xong công việc, hôm nay mình có một ngày tự do khiến tôi thấy thoải mái. Tối qua nhân được Email của cô bạn thân. Tôi giúp bạn giải quyết một việc trong mấy dòng Chat. Hôm nay tôi lại nghĩ tới bạn một chút rồi chợt nhận ra, năm tháng có thay đổi thế nào thì con người, tính cách, ước mơ hầu như không thay đổi gì nhiều. Bạn vẫn là bạn, vẫn là cô gái ngồi bàn trên hay nói chuyện với mình, nhắc bài cho mình trong giờ thi...

Năm tháng của chúng ta

 Xe về đến Hà Nội lúc 4h sáng. Trời mưa lâm thâm, cả lũ vội vàng lấy hành lý rồi bàn nhau xem về nhà thế nào. Tôi đi cùng một nhóm về văn phòng. Chẳng hiểu sao bác tài lại chọn đường xa, và cái đường ấy lại ngang ngay nhà tôi nhưng tôi mặc kệ, bố dek xuống ở đây. Tôi muốn về công ty, ở trong căn phòng yên tĩnh đấy tôi nghĩ được nhiều hơn.  * Ở HEPA, đêm trời trở lạnh. Sau một ngày đi rừng vất vả thế mà Vân vẫn bày trò sau buổi tối. Một cái mini game: Gấp từ A4 thành bốn phần, vẽ ở mỗi phần thể hiện tính cách, sở trường sở đoản, mong ước và dự đoán bản thân ở tổ chức sau một năm nữa. Vân không chơi, lôi macbook ra ngồi ghi chép như đúng rồi trong khi bọn tôi thay nhau lên trình bày. Đây là cơ hội để đồng bọn thể hiện mình và cũng để người khác hiểu mình. Tôi dĩ nhiên là biết điều đó, nhưng mà khai thác thông tin riêng tư về tôi thô thiển thế thì còn lâu mới đạt được ý nguyện, he he. Tôi vẽ nguệch ngoạc chưa tới một phút theo trường phái trừu tượng của Boris. Xong rồi lên trình ...

Cuộc sống ở đâu

 Tối hôm qua sau khi kết thúc hai ngày tập huấn bọn tôi đi liên hoan trong một nhà hàng Thái. Đồng bọn đang nghĩ bụng hôm nay Hangover được đây thì sếp bảo ai đó,  sáng mai 8h 30 họp nhé!  Lớp học này có dạy một kỹ năng mềm là "kết nối". Trong một khoảnh khắc, chúng ta tạm thời phải quên đi khoảng cách về giới tính, định kiến mà nhìn vào mắt nhau, ôm người đối diện trọng 20 giây. Tôi không có vấn đề gì với chuyện này, chỉ là nó không hề làm tôi thấy cảm động.  Tôi quen một cô gái người Trung Quốc tên là Hui. Đợt tết cách đây mấy năm cô ghé Sài Gòn chơi. Tôi nấu ăn mời cô, dẫn cô dạo quanh đường sách và Nguyễn Huệ. Cô thấy người ta bày bán rất nhiều sách trên phố đi bộ nên hỏi là có phải người Việt đọc rất nhiều sách phải không. Tôi bật cười và lắc đầu. Lúc tạm biệt, tôi tặng cô ít xôi gấc tôi tự làm. Cô bất ngờ ôm tôi một cái thật chặt, cô buông tay  khi tôi chưa kịp hết kinh ngạc rồi mỉm cười chào. Tôi biết Hui cảm động với mình và cái ôm đó là lời chào tạm biệ...

Chuyển mùa

 Trên đường về nhà tôi thấy kiệt sức, đến bỏ cái balo xuống khi ngồi trên xe buýt còn không muốn làm. Chân tay cứ như không phải của mình, đầu thì nóng hầm hập. Tôi nghe loáng thoáng tiếng một bà cụ than phiền về ai đó ăn xin ở ngã tư, một chị nói điện thoại quá to. Ánh đèn đường lập lòe lướt qua mắt tôi như những vệt màu loang. Tôi cố giữ chặt cây cột và tựa dần vào nó, mong sau vẫn đủ tỉnh táo để xuống bến. Tôi đi qua một hàng hoa. Buổi đêm rồi mà có những bó hoa hồng thật tươi. Chân đã mỏi rã rời rồi, tôi đứng lại lấy sức một chút, cầm điện thoại chụp một bức ảnh. Không khí lạnh làm đầu óc tôi phấn chấn đôi chút. Chỉ cần vượt qua ngã tư này nữa là có thể đi thẳng về nhà. Cơn bực bội từ chiều vẫn còn âm ỉ, đủ hâm nóng một ấm trà. Đôi khi cơn nóng đầu khi chuyển mùa thế này lại làm người ta sống lại.

Un dia de noviembre

 Un dia de noviembre - Một ngày tháng mười một, là tựa một bản nhạc guitar của Leo Brouwer. Nhạc của bác này thường rất khó chơi về kỹ thuật, riêng bài này là ngoại lệ, nghĩa là không khó lắm. Mỗi năm đến tháng 11 tôi lại nghe lại bài này. Cũng không có gì quá đặc biệt cả, thấy nó hợp với không khí đầu đông, khi trời bắt đầu trở lạnh. Ngồi nghe giai điệu lại nghĩ tới ánh lửa bập bùng nổ lách tách trong bếp củi ngày xưa ở nhà mình. * Tôi hẹn Nga trên Hàng Vôi, quán cafe sách nằm cách xa những khu phố mua bán sầm uất khác, nó có một không khí rất riêng, một sự tĩnh lặng hiếm hoi ở nơi đất chật người đông thế này. Tôi đến sớm, gọi ly cafe rồi bật lap làm việc. Nga đến trễ một chút, nhìn em như không có gì thay đổi từ lần gặp cách đây hơn mười năm trước, chỉ khác là bọn tôi giờ đã là những người lớn. Nga có gia đình riêng rồi ly hôn, rồi về VN sống cùng con trai nhỏ. Cuộc đời chả biết đâu mà lần, nhưng em tự bảo mình là người extrovert nên tinh thần lạc quan là rất cao. Thôi không sao ...

Night run

 Chiều nay tôi tham gia một cuộc họp của công ty. Như mọi lần tôi chỉ ngồi nghe là chính, giọng mọi người cứ đều đều cộng thêm đêm trước ngủ lại công ty tôi chỉ chợp mắt được chút đỉnh làm tôi chỉ muốn ngủ gục. Trong một khoảnh khắc, tôi đã nghĩ mình sẽ ra khỏi phòng họp chạy xuống căn phòng trống của HBN chợp mắt 15 phút rồi quay lại. Đó chỉ là ý nghĩ thôi vì hôm nay nhân viên của HBN đi làm, kế hoạch đó là bất khả thi. Hậu quả là đã có lúc tôi ngủ gật mấy giây khi mà cái camera không hiểu sao lại chiếu thẳng vào mặt tôi, không hiểu mấy anh bên đối tác có nhìn thấy không, Amen :)) Chiều đến, tôi quyết định về sớm hơn một chút, không phải vì mệt mà là quá mệt rồi. Lơ đãng thế nào tôi đi qua luôn chỗ chờ xe buýt mà không biết. Lúc quay lại ngồi thì mãi nghe nhạc rồi cái xe tôi phải lên  phóng qua lúc nào tôi không biết. Mình đúng là vãi thật. Về tới nhà, tôi chợp mắt được một lát, bác tôi về, tôi liền xỏ giày ra công viên chạy mấy vòng. Chạy đêm thế này rất tuyệt. Có không khí ...

Sách, chạy bộ và hoang mạc Tác Ta

1. Sách Trong cùng toà nhà của công ty tôi còn có một công ty khác là HBN. Đa phần nhân viên HBN làm việc online nên cả tuần thi thoảng tôi mới thấy mặt vài nhân viên của họ. Hôm nay thứ 7, tôi xuống tầng hai và thấy giá sách của HBN. Trong một lô sách về kỹ năng vốn là thứ tôi không quan tâm lắm thì bất ngờ tôi thấy cuốn Sapien lược sử loài người, trước đây cuốn này tôi mới đọc được vài chục trang thì phải trả nên hôm nay tình cờ thấy lại nên ngồi đọc luôn. Mở sách ra thì thấy sách còn mới tinh, không có nếp gấp nên tôi đoán chưa ai từng đọc nó cả. Vậy là một cuốn sách hay như thế này được để ở đây để làm cảnh, hoặc là nó đợi tôi đến đọc ^^ Tôi đọc sách chậm. Những sách kiểu này đọc càng chậm càng tốt. Tôi nghe nói Umberto Eco có tủ sách hơn 10 000 cuốn và ông đã đọc hết. Thật đáng ngưỡng mộ, hẳn kiến thức của ông phải vô cùng phong phú. Với tôi thì đọc sách nhiều không bằng suy nghĩ nhiều. Đọc ít mà nghĩ được nhiều thì vẫn tốt hơn, tốt nhất là đọc 3 và nghĩ 7. Thế nên tôi cũng không ...

Trên xe buýt

Hôm nay một bạn trong phòng hỏi tôi đi làm như thế nào. Tôi bảo là đi xe buýt . Tôi nói rằng đi xe rất tiện. Tuyến xe từ nhà tới công ty đã rút từ hai tuyến xuống một tuyến kèm thêm khoảng hơn 600m đi bộ. Quãng đi bộ này không làm tôi thấy phiền chút nào, ngược lại nó khiến tôi rất vui vẻ, đơn giản là nó bắt tôi phải vận động đôi chút, lại có thêm cơ hội ngắm nhìn phố xá xung quanh mình. Người ta xây một cây cầu sắt khá đẹp để dành cho người đi bộ qua đường. Mỗi lần tới công ty thì cái khoảnh khắc bước chân lên cầu thang sắt đó là khoảng thời gian yêu thích nhất của tôi, chỉ cần ngước mắt lên là thấy ngay bầu trời thì xanh thẵm.  Bạn trong phòng từ chối đi xe buýt vì nó bất tiện, phải chờ đợi. Trong một thế giới đầy vội vã như thế này thì chờ đợi khiến người ta bồn chồn, đôi khi còn lo lắng. Về chuyện đi xe buýt, tôi thấy mình là người may mắn, bởi tuyến xe của tôi chưa lúc nào quá đông, lại cũng ít khi chịu cảnh tắc đường. Riêng chuyện chờ xe thì tôi không thấy phiền gì cả. Mỗi lầ...